Nghề xây dựng trong thơ một kiến trúc sư

Kiến trúc sư Nguyễn Huy Phách sinh ngày 13 – 2 – 1945 tại làng Mão Điền, đất học của huyện Thuần Thành, tỉnh Bắc Ninh, anh tốt nghiệp khóa 2 (KT62) trường Đại học kiến trúc Hà Nội năm 1967 và về công tác ở trường Kiến trúc Bắc Hà (cũ).
Năm 1974, trong khi thế “cả nước lên đường”, anh vào quân đội, công tác tại Cục xây dựng kinh tế – Quân khu ba. Đất nước thống nhất, anh trở lại với nghề, và hiện đang giữ cương vị trưởng phòng kỹ thuật giám định Sở Xây dựng Bắc Ninh. Hơn 30 năm say sưa với nghề, anh có nhiều công trình thiết kế ở Bắc Giang và Bắc Ninh, từ trụ sở Tỉnh ủy, Ủy ban nhân dân, các ban ngành cấp tỉnh, cấp huyện, đến Nhà văn hóa thiếu nhi, nhà hát, trường học, nhà ở… Không chỉ là một kiến trúc sư giỏi, Nguyễn Huy Phách còn là một người làm thơ. Thơ anh khai thác nét độc đáo của quê hương quan họ như các công trình kiến trúc của mình. X Y DỰNG xin trích một số:
Bốn mùa nắng dãi mưa dầu
Vữa vôi em trộn pha màu áo xanh
Xui cho vôi gạch trao duyên
Tay người xe kết mà nên phố phường
(Sao em cứ hát)
Anh xây hồi đông, em xay hồi tây
Hai tốp thợ hai đầu vạch vôi cắn chi
Nhớ buổi hội làng liền anh, liền chị
Quan họ nào giọng hát ngọt đêm nay…
(Người thợ xây và câu ca giã hạn)
Thơ Nguyễn Huy Phách giàu nhạc điệu, tính trữ tình mà da diết gắn bó với nghề:
Chỉ đây với đấy thế thôi
Mà sao em cứ hát “người đi đâu”
Mặt bằng đất mới đỏ au
Tìm đâu ra chín nhịp “cầu” hỡi em. .
Tinh yêu trong thơ Nguyễn Huy Phách sâu lắng tâm can:
Lời ca như thể cánh chim
Bay la hay lả cho tim bồi hồi
Hay là câu hát vô tình
Xui cho quả dọi cũng hình trái tim
Quả dọi của người thợ xây là một mảnh ngói, một mẩu gạch, buộc vào đầu một sợi dây dòng xuống làm mực để cho thẳng mà yêu nhau nhìn nó cũng ra hình quả tim!
Tấm khăn là tấm khăn vuông
Để cho con mắt vấn vương đi tìm
Ước gì được lát gạch hoa
Em đi bõ lúc mưa sa hụi lầy
Có hồ bán nguyệt anh xây
Nghỉ ngơi em rửa bàn tay rộp phồng
Chất “thép” trong thơ Nguyễn Huy Phách rất rõ ràng, ấy yêu em là thế, thương em là thế, nhưng công việc vẫn đặt lên trên:
Thương nhau ra ngõ mà trông.
Nhớ thì nhớ vậy, lên tầng lại nguôi
Tình yêu đầy sức mạnh thôi thúc người công nhân xây dựng hoàn thành nhiệm vụ.
Thương em, giáo buộc chắc thêm
Hoặc:
Làng nghe câu hát sinh sôi
Anh xây như có mặt trời trong tay.
Trần Quốc Thịnh – Cao Trường Sơn – Xây Dựng/ Bộ xây dựng – Hà nội – số 19 -1998

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *